Trần Hiếu Chính hay Lâm Tĩnh? Chọn ai?
Tôi đã đọc “Anh có thích nước Mỹ không?” ít nhất là ba lần. Lần nào đọc cũng vậy, tâm trạng của tôi cũng day dứt và xúc động để rồi cuối cùng thì lại được lấp đầy bởi một kết thúc hợp lý và trọn vẹn nhất có thể. Nói là có thể, vì cái kết ấy để lại những day dứt và dằn vặt các nhân vật trong truyện đến suốt đời.
Cái kết là sự mở đầu cho một cuộc sống hôn nhân giữa Trịnh Vy và Lâm Tĩnh, nhưng mối tình đầu của Trịnh Vy là Trần Hiếu Chính thì mãi ở lại trong tâm trí cô. Có người không thích cái kết của truyện vì họ muốn là Trịnh Vy và Trần Hiếu Chính sẽ đến với nhau, muốn một hình ảnh đậm chất ngôn tình sẽ kết thúc câu chuyện. Hoặc ít ra nó cũng phải là một cát kết mở như trong phim. Nhưng đối với tôi, một người mong muốn một sự rõ ràng, sáng tỏ và công bằng trong tất cả mọi thứ thì cái kết nguyên bản trong truyện mới làm tôi thoả mãn. Trần Hiếu Chính yêu lại không dám giữ lấy người mình yêu, rõ ràng là không có bản lĩnh. Cậu ta không xứng với tình yêu của Trịnh Vy dành cho mình. Thậm chí dù tác giả đã mô tả rất nhiều về tâm tư của Trần Hiếu Chính, về tình yêu của anh với Trịnh Vy nhưng tôi chỉ cảm thấy rằng: đơn giản là tình yêu đó chưa đủ lớn, khiến cho cậu ta không đủ bản lĩnh để gắn bó và bảo vệ người mình yêu. Chàng sinh viên nghèo ấy vì sự nghiệp đã chấp nhận bỏ rơi tình yêu để đi du học, sau đó lại muốn người mình yêu chờ đợi cho anh kết hôn với cô gái khác vì tiền đồ của anh. Nếu có yêu, có đủ bản lĩnh, anh đã ở lại cùng Trịnh Vy xây dựng cuộc sống của hai người. Tuy cuộc sống ấy có thể rất vất vả, khó khăn nhưng với tài năng của anh và sự khôn khéo của Trịnh Vy, tôi tin bọn họ rồi cũng sẽ thành công. Rõ ràng, anh chỉ muốn nhận chứ chưa từng muốn hy sinh thứ gì cho Trịnh Vy. Nhưng tiếc thay cho anh và cũng đáng đời cho anh là Trịnh Vy không ngu ngốc, cũng không yêu một cách mù quáng. Cô dám yêu, chấp nhận đau đớn và có thể buông bỏ. Cô không ngốc nghếch hay buồn khổ vì tình, không có anh, cô vẫn sống tốt, không có anh, cô học cách thích ứng và tự lập. Cuối cùng, Trịnh Vy khôn ngoan chọn người đàn ông mà cô tin chắc rằng cô sẽ sống hạnh phúc và an bình bên người ấy. Cô không phải lo lắng thấp thỏm hay luôn phải chờ đợi khi ở bên cạnh người ấy như khi ở bên cạnh anh. Trịnh Vy đã chờ đợi anh quá đủ trong khoảng đời sinh viên rồi, tôi thật thở phào nhẹ nhõm khi tác giả cũng quyết định cho cô ngừng đợi để đến bên Lâm Tĩnh. Suy cho cùng, Trần Hiếu Chính cũng giống như rất nhiều thanh niên trong xã hội hiện nay, tất bật tập trung cho sự nghiệp mà bỏ quên tình yêu, để rồi khi đánh mất nó thì lại hối hận. Họ đổ lỗi cho cuộc sống đưa đẩy; trong xã hội trọng quan hệ và vật chất, nếu không chộp lấy cơ hội, không tìm cách thăng tiến thì họ sẽ bị chê cười, bị tụt hậu. Nhưng có lẽ những thanh niên thức thời ấy đã quên rằng họ luôn có quyền lựa chọn đi theo đám đông hay theo đuổi hạnh phúc của riêng mình. Vì vậy, Trần Hiếu Chính tuy nhu nhược, thiếu bản lĩnh nhưng anh không đáng trách vì anh cũng như bao thanh niên ngoài xã hội kia chấp nhận bỏ qua tình yêu để đổi lấy danh vọng và vì cuối cùng, anh cũng chả hạnh phúc gì khi đánh mất Trịnh Vy như cái giá mà anh đáng phải nhận. Và cuối cùng, như một lẽ đương nhiên, tình yêu của Trần Hiếu Chính đã bị mãi mãi rời tầm tay anh khi Trịnh Vy kết hôn, để lại cho anh tiếc nuối và đau khổ vì mối tình thanh xuân mà anh đã đánh đổi để có được sự nghiệp.

Nguồn hình ảnh: Internet
Về phần Lâm Tĩnh, tôi thấy đây mới chính là một nhân vật ngôn tình đích thực dù trong truyện mô tả anh có phần thủ đoạn, cực đoan và thậm chí tầm thường. Trước khi xác nhận yêu Trịnh Vy, anh cũng quen nhiều cô gái khác để rồi buông bỏ họ không một chút tiếc nuối. Anh cũng tranh thủ tất cả các mối quan hệ của mình để họ bắt tay với anh buộc Trịnh Vy phải xích lại gần anh hơn. Anh đẩy cô vào tình huống làm cô từ phản kháng đến chấp nhận khi đè cô xuống giường. Biết làm vậy cô sẽ không thích nhưng anh vẫn làm. Tình yêu của anh đầy sự sắp đặt, nhưng sự toan tính ấy cũng âu chỉ để cô về lại bên anh. Anh rõ ràng không giành dựt cô từ tay Trần Hiếu Chính, anh buồn bã nhìn cô hạnh phúc với người cô yêu. Nhưng khi biết anh vẫn còn cơ hội, anh sẵn sàng mang tiếng là thủ đoạn để lấy lại tình yêu từ cô, cũng sẵn sàng chấp nhận và yêu thương Trịnh Vy khi biết cô vẫn còn rất yêu Trần Hiếu Chính. Từ việc dọn dẹp phòng dùm cô cho tới việc đối đầu với mẹ anh để cưới cô, cho thấy Lâm Tĩnh mới là người hết mực yêu thương Trịnh Vy. Anh trong mắt các cô gái khác chính là Trần Hiếu Chính sẵn sàng từ bỏ hay thậm chí lợi dụng họ cho mục đích thăng tiến của mình, nhưng anh không quan tâm. Vì trong anh chỉ có Trịnh Vy là vĩnh cửu và anh biết rất rõ điều đó, nên anh không để ai giành lấy người con gái anh yêu, cũng chính là nguồn hạnh phúc của mình. Với tôi, Lâm Tĩnh không phải là mối tình đầu của Trịnh Vy, cô đối với anh lúc nhỏ là sự cảm mến và ngưỡng mộ như đối với thần tượng của mình. Tình cảm ấy rất đơn thuần trong sáng nên khi anh muốn và ép cô quan hệ xác thịt với anh, hình tượng của Lâm Tĩnh trong cô trở nên sụp đổ và tầm thường. Tuy nhiên, cô vẫn chọn anh làm người bạn đời của mình vì cô tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và bờ vai vững chắc của anh. Trong truyện, tác giả không nói Trịnh Vy có yêu Lâm Tĩnh hay không nhưng tôi tin là có. Nếu không yêu, cô đã không chấp nhận để anh “tấn công” và cô cũng đã rất vui vẻ khi có anh bên cạnh. Theo tôi, tiếp nối kết thúc trong truyện, tình yêu đó sẽ mãi lớn dần và bền chặt theo thời gian vì sự an yên mà Lâm Tĩnh đem lại cho cô. Tình yêu đó tuy không cuồng nhiệt nóng bỏng nhưng lại rất mạnh mẽ lâu dài. Đó chính là nền tảng cho mọi cuộc hôn nhân hạnh phúc mà ai cũng mong muốn có được.
Tuy xác định sẽ chọn Lâm Tĩnh, đôi lúc Trịnh Vy vẫn bị xao động vì Trần Hiếu Chính. Âu cũng là lẽ thường, cái ta không có được thì sẽ cứ nuối tiếc không quên huống chi đây là cả một thời thanh xuân sôi nổi đồng hành cùng anh. Nhưng hơn ai hết, cô hiểu rõ cô đã quá đau khổ vì người đàn ông này và kiên quyết không bao giờ đánh đổi hạnh phúc của gia đình mình để chờ đợi anh. Sự luyến tiếc ấy của nữ chính khiến cho tác phẩm trở nên “đời” hơn, thực tế hơn và để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ, như đang nhìn lại câu chuyện của chính bản thân mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét